![]() |
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone ![]() |
sang Lý Thuần Như nói:
- Lý đại ca hãy ở đây chờ một lát.
Đoạn nàng đứng lên đi nhanh đến gần vị tiêu đầu kia, nói:
- Tôn giá, tiểu nữ có việc cần nhờ, chẳng hay tôn giá bằng lòng giúp cho chăng?
Vị tiêu đầu đấy ngồi trên ngựa sửng sốt, buông tiếng quát to, tiêu xa dừng lại ngay.
Vị tiêu đầu ấy đặt tay lên chuôi ngọn quỷ đầu đao bên lưng nói:
- Cô nương là ai?
- Gia phụ họ Đào, người gọi là Bát Tiên Kiếm.
Vị tiêu đầu ấy vốn mặt đầy vẻ hồ nghi, nhưng khi nghe nói là con gái của Bát Tiên Kiếm Đào Tử Vân, liền tươi cười phóng xuống ngựa, nói:
- Thì ra là Đào cô nương!
Đào Lâm mừng rỡ:
- Tôn giá biết gia phụ ư?
- Chỉ nghe tiếng chứ chưa có duyên được gặp.
Đào Lâm nghe đối phương nói năng, biết là một chính nhân quân tử, liền yên tâm nói:
- Chẳng hay tôn giá xưng hô thế nào?
- Lão ô là Lưu Hậu, người gọi Đơn Đao Phách Thiên.
Trong võ lâm có rất nhiều nhân vật như Đơn Đao Phách Thiên Lưu Hậu, cha mẹ Đào Lâm đều là danh gia, dĩ nhiên không giao thiệp với hạng người như Lưu Hậu, Đào Lâm cũng không biết trong giới võ lâm có một nhân vật như vậy.
Lưu Hậu lại nói:
- Chẳng hay Đào cô nương có điều chi dạy bảo?
- Tiểu nữ với…
Đào Lâm bỗng ngưng lời, lòng bất giác do dự, e mình là con gái, nếu nói rõ đã thân mật với một người con trai thế kia thì ngượng chết, bèn nói tiếp:
- … đại ca bị kẻ địch truy kích, đại ca thọ trọng thương, định phiền Lưu tiêu đầu đưa đến thị trấn phía trước.
Lưu Hậu ưng thuận ngay, có xe đi, ba bốn dặm đường chốc lát đã đến. Đào Lâm đã hỏi rõ thị trấn phía trước là Tân Than Trấn, cách chỗ ở của Diêm Phùng Hiểu chỉ hơn trăm dặm đường, nhưng là ranh giới tỉnh Hồ Bắc.
Gian Hồ Gian Truân
Chưa đầy nửa giờ sau, mọi người đã vào đến Tân Than Trấn, đây là một thị trấn lớn nhất nằm về phía đông Ba Đông, đường xá sạch sẽ, phố chợ phồn vinh.
Lưu Hậu đưa hai người đến trước một ngôi nhà to, nói:
- Đây là phân cục của Thanh Tùng Tiêu Cục, tổng tiêu đầu Tráp Sí Kim Hổ Đơn Lượng, nội ngoại công đều rất cao thâm.
Đào Lâm có nghe nói đến Tráp Sí Kim Hổ Đơn Lượng, người này rất có uy vọng ở các vùng dọc theo Trường Giang, hẳn có thể cho mình trú ngụ trong tiêu cục để Lý Thuần Như dưỡng thương.
Dìu Lý Thuần Như vào Thanh Tùng Tiêu Cục, Tráp Sí Kim Hổ Đơn Lượng đi vắng, nhưng trong tiêu cục có rất nhiều phòng trống, lập tức họ dành cho Lý Thuần Như một gian.
Lý Thuần Như vừa nằm trên giường thì đã thở hổn hển, Lưu Hậu từ giã đi lo việc riêng. Đào Lâm mãi đến khi đặt Lý Thuần Như nằm lên giường mới cảm thấy mặt mày xây xẩm, mắt đổ đom đóm.
Hai ngày qua nàng chẳng có chút gì vào bụng, chỉ vì lo cho Lý Thuần Như mới cố gắng chịu đựng, giờ Lý Thuần Như tạm thời không cần đến nàng chăm sóc nữa, nàng mới cảm thấy sức cùng lực kiệt, ngồi xuống không muốn nhúc nhích nữa.
Nghỉ ngơi hồi lâu, Đào Lâm mới bảo người làm việc trong tiêu cục mang thức ăn đến, nàng ngấu nghiến ăn xong mới cảm thấy khỏe hơn. Đưa mắt nhìn Lý Thuần Như, chàng ăn được chút ít, thấy tinh thần cũng có phần khá hơn.
Chịu ra tay, lại rời khỏi nhà Diêm đại hiệp.
Đào Lâm lại hỏi:
- Huyệt đạo của Lý đại hiệp phu phụ đã bị điểm, có tiến triển gì không?
Đơn Lượng mặt nghiêm nghị đáp:
- Đến nay chưa rõ.
Lý Thuần Như nghe song thân chưa được giải huyệt, lòng hết sức lo lắng, bèn nói:
- Đào cô nương, đằng nào tại hạ cũng cần dưỡng thương, sao không cùng đến nhà Diêm đại hiệp?
Đào Lâm biết chàng muốn sớm được gặp lại song thân, mình dễ thường không muốn gặp lại cha mẹ? Nhưng lộ trình tuy chỉ hơn trăm dặm, nếu lỡ gặp ba người kia thì khốn, nên bèn nói:
- Huyệt đạo của lệnh tôn và lệnh đường ngay đến Diêm đại hiệp còn chịu bó tay, Lý đại ca đến đó cũng vô ích, Diêm đại hiệp với song thân tiểu muội nhất định sẽ tìm cách giúp họ, đại ca hãy ở lại đây tịnh dưỡng thì hơn.
Đơn Lượng tiếp lời:
- Không sai, Diêm đại hiệp đã chuẩn bị người hộ tống Lý đại hiệp phu phụ đến Tứ Xuyên gặp Bạch Đầu Ông thương lượng.
Lý Thuần Như giờ mới thở nhẹ người và chàng cũng hiểu lòng tốt của Đào Lâm, bèn không nói gì nữa.
Đơn Lượng lại hỏi:
- Đào cô nương có cần lão phu phái người đi báo với lệnh tôn lệnh đường không?
Từ đây đến phủ Diêm đại hiệp, khoái mã chỉ mất chừng ba giờ là đến nơi.
Đào Lâm hiểu rất rõ nếu cha mẹ mà đến đây thì mình sẽ không thể nào ở bên Lý Thuần Như được nữa, nên nàng vội nói:
- Không cần đâu!
Đơn Lượng và Lưu Hậu lại hỏi về tình hình Đào Hành Khản kiếm thương Lý Bảo, Đào Lâm bèn tỉ mỉ thuật lại, vừa kể xong, bỗng thấy hai phổ ky trong tiêu cục hớt hãi chạy vào nói:
- Đơn… tổng tiêu đầu, bên ngoài có người cần gặp.
Đơn Lượng sầm mặt:
- Có người cần gặp thì gặp, hà tất hớt ha hớt hãi như vậy?
Hai gã phổ ky mặt tái ngắt nói:
- Đối phương chỉ một cái cất tay đã đánh vỡ nát con sư tử đá trước cửa.
Đơn Lượng sửng sốt đứng phắt dậy:
- Đối phương là người ra sao?
- Một cao gầy, một mập lùn và một nữ nhân, thảy đều đeo mặt nạ đỏ như máu, không thấy được diện mạo.
Đơn Lượng và Lưu Hậu chưa nghĩ ra đối phương là ai thì Đào Lâm đã mặt hoa thất sắc, chẳng ngờ mình trải bao khổ cực mới đến được đây, vậy mà vẫn bị ba người ấy đuổi theo đến, nhất thời chẳng biết ứng phó thế nào?
Chỉ nghe tiếng cười khằng khặc quái dị và rùng rợn của quái nhân mập lùn vang lên, Đào Lâm tuy toàn thân rúng động, nhưng cũng chưa đến nổi nào, Lý Thuần Như đang lúc mình mang trọng thương, đâu thể chịu nổi, liền cảm thấy nơi ngực sôi sục, lại phun ra một ngụm máu tươi. Bỗng tiếng cười ngưng bặt, ba người đã xuất hiện nơi cửa.
Tráp Sí Kim Hổ Đơn Lượng sau một thoáng ngẩn người, bực tức hỏi:
- Ba vị từ đâu đến?
Quái nhân mập lùn không đáp, chỉ nháy mắt ra hiệu với hai người đứng cạnh.
Người cao gầy liền lướt tới, vung chưởng tấn công Đơn Lượng.
Đơn Lượng cả đời đã từng trải qua biết bao sóng to gió cả, chẳng chút nao núng, buông tiếng cười ha hả, thụp người lách tránh sang bên. Song chưởng của người cao gầy hết sức quái dị, trông rõ ràng là quét ngang tới rất mạnh mẽ, nhưng đến giữa chừng đột nhiên chững lại, năm ngón co lại thành quyền, không chút tiếng động đâm thẳng vào Đơn Lượng.
Đơn Lượng kinh hãi, chiêu thức của đối phương chưa từng nghe hoặc trông thấy bao giờ. Không dám thẳng thắn đón tiếp, hư không tung trả hai chưởng, ngăn cản thế quyền của đối phương, nhưng người cao gầy vẫn giữ nguyên chiêu thức sấn tới, năm ngón tay lại vươn ra thành trảo, rít gió chộp xuống đỉnh đầu của Đơn Lượng.
Ba thế biến hóa có cả cương lẫn nhu, Đơn Lượng võ công tuy chẳng kém, song chưa từng gặp một chiêu thức kỳ dị đến vậy, vừa thấy trảo đối phương chộp xuống, cơ hồ bao phủ phạm vi một trượng, lòng cũng biết lợi hại, không dám tay không ứng địch nữa, vội đưa tay xuống bên lưng, “vù” một tiếng, đã rút ra một ngọn nhuyễn tiên màu vàng cam.
Song chưa kịp thi triển tiên pháp, bỗng nghe “choang” một tiếng, liền theo đó là tiếng rú thảm thiết của Lưu Hậu.
Đơn Lượng với Lưu Hậu là chỗ thâm giao, vừa nghe thấy tiếng rú thảm, Đơn Lượng liền lập tức rối loạn tâm thần, và ngay khi ấy, bỗng cảm thấy bàn tay tê dại, ngọn nhuyễn tiên đã bị người cao gầy nắm lấy, tiếp theo một chưởng công tới, “bộp” một tiếng, trúng thẳng vào ngực Đơn Lượng.
Trong lúc vội vàng, Đơn Lượng chỉ kịp ngoảnh lại nhìn, chỉ thấy Lưu Hậu đã ngã gục trong vũng máu.
Thì ra ngay khi người cao gầy với Đơn Lượng động thủ nữ nhân nọ cũng rút đao nhọn ra, xông tới tấn công Lưu Hậu.
Lưu Hậu tự thị công lực thâm hậu, vung quỷ đầu đao nghênh đón, nào ngờ hai ngọn đao chạm vào nhau, quỷ đầu đao liền bị đánh văng khỏi tay, nữ nhân nọ tiếp theo một đao, đâm xuyên ngực Lưu Hậu.
Đơn Lượng bị trúng một chưởng của người cao gầy, nơi ngực máu nóng sục sôi, người loạng choạng suýt ngã. Người cao gầy buông tiếng cười quái dị, chưởng thứ nhì đã công tới. Đơn Lượng phen này chưa kịp thốt lên lời nào đã bị đánh văng đi hơn trượng, va mạnh vào tường, người nhũn ra rơi xuống đất thành một đống chết thật thảm thiết.
Bốn người động thủ chỉ trong thoáng chốc đã phân thắng bại, Đào Lâm đứng bên Lý Thuần Như không khỏi lạnh người, nhưng nàng không có ý định một mình bỏ đi, chỉ thấy người cao gầy và nữ nhân kia bỗng quay người chạy ra ngoài, liền sau đó là tiếng binh khí chạm nhau chan chát hòa cùng tiếng rú thảm liên hồi.
Quái nhân mập lùn cười khằng khặc bước tới, khi còn cách Đào Lâm chừng ba thước, Đào Lâm biết khó thể thoát nạn, thay vì chờ chết, chi bằng liều mạng còn hơn, liền vung kim ngân song kiếm đâm tới, nhưng ánh kiếm vừa lóe lên đã bị quái nhân mập lùn một chưởng đánh bạt ra.
Tiếp theo là một chưởng phách không ập tới, Đào Lâm chỉ cảm thấy bàn tay chưa đến trước ngực thì đã có một luồng sức mạnh mẽ xô tới, như chiếc búa nặng ngàn cân nện vào ngực, liền tức thì mặt mày xây xẩm, tay buông lơi, hai thanh kiếm cùng keng kẻng rơi xuống đất, phun ra một ngụm máu tươi, không tự chủ được bật lùi ra
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:
